Cảm nhận bài thơ Việt Bắc (hay nhất)

Cảm nhận bài thơ Việt Bắc

“Xứ lạ mười mùa sương

trở về nhà để nhìn lại

Edo là quê hương của tổ tiên.”

Nhà thơ Basô đã từng một mình nơi đất khách mười mùa sương mù, khi ra đi ông nhớ nơi đây như chính quê hương của mình. Cũng như Tố Hữu từng có mối quan hệ máu thịt với quê hương Việt Bắc và tình yêu, nỗi nhớ trong cảnh chia ly, kẻ ở, kẻ ra đi đã thôi thúc ông viết nên bài tình ca Việt Bắc. Đoạn thơ là cả một nỗi niềm man mác buồn dẫn dắt người đọc vào không khí ân nghĩa tri ân, tâm trạng hoài niệm của niềm hi vọng, niềm tin.

Mở đầu bài thơ Việt Bắc là lời chia tay lưu luyến:

“Ta về, ngươi có nhớ ta không?

Mười lăm năm nồng nàn và say đắm.

Em về rồi anh có nhớ không?

Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?

Tiếng ai thiết tha trong men rượu

Trong bụng bực bội bước đi không yên

Màu chàm mang đến buổi chia ly

Chúng tôi nắm tay nhau, không biết nói gì. . . “

Đôi xưng hô mình-ta như bộc lộ tình nghĩa sâu nặng của cán bộ với nhân dân. Bốn câu thơ đầu là lời của cư dân, là tiếng nói của lòng người Việt Nam đầy thiết tha mà người lính vẫn nhớ về những năm tháng bên nhau. Đáp lại tình yêu ấy là những người lính với trái tim hoài cổ. Nghệ thuật ẩn dụ “chàm” là màu áo nhuộm cả một góc trời trong buổi lễ chia tay của những người lính về thủ đô. Họ nắm chặt tay nhau không lời thề, nắm tay như nắm tay nhau, nắm tay như trao hơi ấm, mở ra cả một thế giới cảm xúc để hiểu lòng nhau.

Rồi ký ức của mười lăm năm say mê, nhiệt huyết ấy lại ùa về:

“Em ra đi, nhớ những ngày

Mưa suối lũ, mây cùng mùa

Anh về rồi, em có nhớ chiến khu không?

Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng?

Em về, núi nhớ ai?

Đầy mai rụng, mai già

Em đi anh có nhớ nhà không?

Mờ lau xám, đầy son

Em về em vẫn nhớ núi

Tôi nhớ khi tôi chống Nhật, khi tôi còn ở Việt Minh

Anh đi em có nhớ anh không

Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?”

Mai này, người lính trở về, anh sẽ nhớ về vùng chiến khu đầy ắp tình thương, sự đùm bọc của đồng bào nơi đây. Công cuộc lập công dù khó khăn, chông gai đến đâu cũng đồng lòng chung sức gánh vác. Thiên nhiên và cả đất trời như khô héo, héo úa và già đi khi những người lính ra đi. Đến đây, cảm giác bùi ngùi, xao xuyến càng cộng hưởng trong lòng người lưu luyến không muốn rời xa. Mỗi nơi được nhắc đến là một chiến thắng vang dội.

Xem thêm bài viết hay:  Bài 3 trang 103 sgk Vật Lý 10 nâng cao

Trước những lời chia tay nồng nàn ấy, người lính bày tỏ nỗi nhớ miền ngược:

“Tôi và tôi, tôi và tôi

Lòng ta trước sau mặn nồng

Anh đi em lại nhớ anh

Nguồn bao nhiêu nước là bấy nhiêu tình. . .

Nhớ gì như nhớ người yêu?

Trăng trên đỉnh núi, nắng chiều.

Nhớ từng bản sương khói

Sớm khuya bên bếp lửa người thương trở về.

Nhớ từng rừng trúc

Nội Thia, sông Đáy, suối Lê đầy

Anh đi em nhớ tháng ngày

Em đây đó cay đắng ngọt bùi. . .

Thương nhau củ sắn chia lại

Sẻ nửa bát cơm đắp chăn sui

Nhớ mẹ nắng cháy da

Bế con ra đồng bẻ từng bắp

Nhớ trang lớp tôi

Đêm khuya đuốc sáng bên giờ vui.

Nhớ ngày về cơ quan?

Đời vẫn ca tụng những cung đường đèo gian khổ.

Nhớ tiếng mõm rừng chiều

Vào ban đêm, cối và chày được phân bổ đều. . . “

Dù bước chân người có đi nhưng nỗi nhớ về một trời thương nhớ vẫn còn. Những kỉ niệm yêu thương cứ tuôn trào, ùa về mãi không thôi. Các chiến sĩ luôn giữ lời thề trung thành và tình cảm với đồng bào Việt Bắc. Từng bữa ăn, từng khó khăn vất vả đã qua và màn liên hoan ăn mừng là sợi dây gắn kết tình cảm của người dân hai miền. Con người Việt Bắc đôn hậu, đằm thắm, con người Việt Bắc cần cù mãi mãi là góc nhỏ thân thương trong lòng người ra đi. Qua đây mới thấy được cái “tình” vô cùng nồng nhiệt, tha thiết của những người từ miền xuôi lên.

Đoạn thơ vẽ nên bức tranh sơn mài về thiên nhiên Tây Bắc đẹp mộng mơ:

“Anh về rồi, em có nhớ anh không?

Tôi về, tôi nhớ những bông hoa tặng anh

Rừng xanh, hoa chuối đỏ tươi

Đèo cao ánh dao thắt vào thắt lưng.

Giấc mơ ngày xuân nở trắng rừng

Nhớ người đan nón chuốt từng sợi

Tiếng ve kêu rừng đổ vàng

Nhớ em hái măng một mình

Rừng thu trăng soi bình yên

Ai nhớ chung tình câu hát ân tình”

Bài thơ mở đầu bằng một câu hỏi đầy hoài niệm. Thiên nhiên bước vào mùa đông với màu xanh của rừng và màu đỏ tươi của hoa chuối. Mùa xuân, Việt Bắc đẹp mơ màng trong màu trắng tinh khôi của hoa rừng với những con người say mê lao động. Mùa hè đến, nắng chói chang trên bầu trời. Tây Bắc mùa thu dịu dàng dưới ánh trăng, để thương nhớ qua khúc hát giao duyên thủy chung. Là thiên nhiên dang tay níu bước chân người ra đi. Rồi hàng loạt địa danh gắn với hoạt động cách mạng của người chiến sĩ được nhà thơ liệt kê:

Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý phân tích giá trị lịch sử và giá trị văn chương của bản Tuyên Ngôn Độc Lập (hay nhất)

“Nhớ khi giặc đến giặc

Rừng núi đá ta cùng nhau đánh Tây

Núi giăng thành lũy sắt dày

Rừng che chở bộ đội. Rừng vây quân thù

Mênh mông bốn bề sương mù

Đất trời, cả chiến khu ta một lòng.

ai đến ai nhớ?

Ngày về nhớ Phủ Thông, đèo Giàng

Nhớ sông Lô nhớ phố Rạng

Từ Cao-Lạng nhớ về Nhĩ Hà. . . “

Những ngọn núi đá không sợ mưa bom, hiên ngang đứng che chở cho quân và dân trước bom đạn của kẻ thù. Dù có đi tình yêu còn ở lại, dù có cách xa nhưng hoài niệm về những ngày chinh chiến sẽ còn mãi.

“Những nẻo đường Việt Bắc của tôi

Đêm ầm ầm như đất rung chuyển

Quân đi do thám cùng một việc

Ánh sao đầu súng em và nón

Người dân thắp đuốc đỏ theo nhóm

Bước chân nát đá, muôn ngàn tia lửa tung bay.

Ngàn đêm sương mù

Đèn pha sáng như mai.

Tin vui chiến thắng trăm miền

Hòa Bình, Tây Bắc, Điện Biên vui trở lại

Hạnh từ Đồng Tháp, An Khê

Vui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng. “

Ánh sao có thể là ngọn đèn soi bước hành quân, cũng có thể là những chiến sĩ đang ngày đêm trực chiến, và những chiếc nón là những người dân quân Việt Bắc. Họ cùng chung một ý chí, chung một lòng gan dạ và quyết tâm chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng. Mỗi chiến sĩ là một vì sao sáng của Đảng, là ánh sáng của quyết tâm, ý chí kiên định thắp sáng cả bầu trời Việt Nam. Họ hừng hực khí thế chiến đấu, họ mang theo ánh sáng của những ngày tự do và không khí chiến thắng. Đã bao đêm chúng con phải ngụp lặn dưới bùn đen, sống trong bóng đêm tăm tối, tương lai tự do dân chủ không xa, hướng tới cuộc sống hạnh phúc và niềm tin. xa hơn nữa. Những kẻ thù khác sẽ bị đánh bại và trả lại cho nhân dân ta cuộc sống tự do và toàn vẹn lãnh thổ. Tin tốt là rất nhiều niềm vui.

Xem thêm bài viết hay:  Phần trả lời câu hỏi Toán 10 Bài 2 Chương 5 Đại số – Giải Toán 10

Cuối cùng, nhà thơ nói lên niềm tự hào dân tộc bằng nhiều lời nghị luận trong hang núi:

“Ai đến ai nhớ?

Lá cờ đỏ thắm trong gió treo cửa hang.

Nắng trưa rực rỡ sao vàng

Trung ương và Chính phủ bàn việc công

Đưa quân đi chiến dịch thu đông

Nông thôn ra mắt, giao thông mở lối

Giữ đê, chống hạn, thu lương

Trình con dao miền ngược, thêm trường vùng. . .

Đâu là bóng tối của kẻ thù?

Ngẩng lên Việt Bắc Bác Hồ sáng ngời

Đau đâu đua đòi

Tìm về Việt Bắc mà nuôi chí.

Ai đã quên mười lăm năm ấy?

Quê hương cách mạng dựng nên nền cộng hòa

Khi tôi trở lại, tôi nhớ bạn

Mái đình Hồng Thái Cây đa Tân Trào”.

Trở về mà bâng khuâng nhớ lại những ngày cùng nhau kháng chiến. Quân đội đã chiến thắng vẻ vang và tự hào. Dù gian khổ đến đâu, ý chí càng mạnh mẽ, chỉ mong giữ vững nó. Bởi ý chí và quyết tâm sẽ làm nên bản lĩnh thôi thúc cầm súng chiến đấu và giành thắng lợi. Bao nhiêu khó khăn là bấy nhiêu yêu thương. Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu tháng ngày sống chiến đấu tràn về thành kỉ niệm đến òa khóc, níu bước chân không muốn rời. Qua đây, một lần nữa tình quân dân thật gần gũi, thắm thiết. Chiến thắng còn ghi công lao to lớn của nhân dân Việt Bắc anh hùng.

Những bài viết liên quan:

Đăng bởi: THCS Ngô Thì Nhậm

Chuyên mục: Văn học lớp 12 , Ngữ Văn 12

Bạn thấy bài viết Cảm nhận bài thơ Việt Bắc

(hay nhất)
có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Cảm nhận bài thơ Việt Bắc

(hay nhất)
bên dưới để duhoc-o-canada.com có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: duhoc-o-canada.com của duhoc-o-canada.com

Chuyên mục: Giáo dục

Nhớ để nguồn bài viết này: Cảm nhận bài thơ Việt Bắc

(hay nhất)
của website duhoc-o-canada.com

Viết một bình luận