Phân tích bài thơ Vội Vàng khổ 2

Phân tích bài thơ Vội vàng khổ thơ 2 (từ câu 14 đến câu 29) – Bài mẫu 1

Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ thời Mới, cái mới của Xuân Diệu có lẽ không chỉ đến từ cảm xúc, mà còn từ quan niệm sống, quan niệm thẩm mỹ mới. Nếu khổ thơ đầu là những quan niệm sống đổi mới thì khổ thơ thứ hai là một cách nhìn mới, hiện đại về thời đại của cái tôi thơ Mới.

“Xuân đến tức là xuân đi

Xuân trẻ nghĩa là xuân sẽ già

Và khi mùa xuân kết thúc, tôi cũng sẽ chết

Lòng tôi rộng mà trời chật

Đừng để tuổi trẻ của thế giới kéo dài.

Làm sao nói xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ không vấp ngã hai lần

Còn có đất trời, nhưng vĩnh viễn không có ta

Vì vậy, tôi cảm thấy tiếc cho cả thế giới.”

Chậm lại một chút, ta sẽ nhận ra một nét mới trong thơ Xuân Diệu. Nếu như người xưa cho rằng thời gian có tính tuần hoàn, lặp đi lặp lại trong dòng chảy bất tận của tạo hóa nên luôn cảm thấy thanh thản, an nhiên “một ngày, một ngày, một ngày, một ngày” thì Xuân Diệu, thời gian. Giờ mới thành nỗi ám ảnh. Anh quan niệm thời gian là tuyến tính, một đi không trở lại nên nhìn thấy mùa xuân đến trong vạn vật khắp nơi, nhìn sắc xuân phủ lên vạn vật một màu xanh non đầy sức sống, anh cũng thấy được điều đó trong nhịp bước chân của mình. của thời gian, trong nhịp độ bất ngờ của mùa xuân, nàng vừa tồn tại vừa sẽ nhanh chóng biến mất khỏi đất trời. Mùa xuân là mùa của sự sinh trưởng, sinh sôi và sáng tạo nghệ thuật. Mùa xuân là tuổi trẻ của đất trời, là mùa xuân của đời người là tuổi trẻ. Vậy là mùa xuân đã hết, tức là khi tuổi trẻ qua đi trên mái tóc màu sương của con người, cũng là lúc cái tôi thơ chất chứa bao ưu tư, phiền muộn. Trái tim nhà thơ tha thiết với mùa xuân của cảm hứng, mùa xuân của tình yêu, mùa xuân bừng nở trong tâm hồn con người, bất tử trong từng nụ cười ánh mắt, nhưng tiếc rằng lượng trời còn eo hẹp “không cho tuổi trẻ của thế giới là lâu dài”. Chính vì thế mà luân hồi vẫn luân chuyển trôi chảy nhưng cái tôi của từng phút từng giây đã thay đổi, không có tôi mãi mãi nên “tôi tiếc cả thế gian”. Đó là niềm nuối tiếc của một nhà thơ tha thiết với tuổi trẻ và mùa xuân, tha thiết với tình yêu và cuộc đời. Nhưng nổi bật hơn cả, trong những câu thơ trên vẫn là quan niệm thời gian vô cùng mới mẻ, hiện đại của cái tôi thơ Mới.

Xem thêm bài viết hay:  Phương trình hóa học NH3 + H2O

“Hương tháng năm đầy phôi chia

Sông núi vẫn thì thầm tiễn biệt

Gió xinh thì thầm trong lá xanh

Bạn đang tức giận vì bạn phải bay đi?

Tiếng chim rộn ràng chợt ngừng kêu

Bạn có sợ sự diệt vong sắp xảy ra không?

Mùa xuân của đất trời có thể còn mãi, xoay vần trong dòng chảy trường tồn, nhưng mùa xuân của đời người, tuổi trẻ ấy thì không bao giờ trở lại. Vậy nên dường như nỗi buồn của nhà thơ cũng thấm dần từng ngày. vật chảy trôi, vì thế mà cảnh cũng mang một âm điệu buồn, hay vì chính cảnh cũng thấy dòng chảy của thời gian mà nén một tiếng thở dài buồn bã. Ở khổ thơ này, Xuân Diệu thực sự sử dụng rất nhiều thủ pháp ẩn dụ để chuyển đổi những cảm nhận mà nhà thơ đã đón nhận từ phương Tây. Mùi tháng năm là một hương vị vô hình, nhưng dư vị của nó có thể cảm nhận được trong câu thơ, nhưng dư vị ấy là dư vị được cảm nhận từ trái tim, không phải là dư vị có thể dùng được. năm giác quan để trải nghiệm. Nỗi buồn chìm trong khoảng lặng của không gian, để nghe núi sông thì thầm từ biệt, gió tươi reo vui trên cành cây, giờ thì thào tiếc nuối vì phải lìa cành, trở về với đất mẹ. . Tất cả đều thể hiện sự sợ hãi trước dòng chảy không ngừng của thời gian. Nó thổi vào lòng người và trong tâm hồn vạn vật những khoảng trống vô tận của nỗi buồn và dư vị của sự nuối tiếc.

Khổ thơ thứ hai trong Vội vàng đã thể hiện một quan niệm rất mới của Xuân Diệu về thời gian, nó còn là bản lề mở ra những thôi thúc sống, hưởng thụ và dâng hiến cho những câu thơ tiếp theo.

Phân tích bài thơ Vội vàng khổ thơ 2 (từ câu 14 đến câu 29) – Bài mẫu 2

Phân tích bài thơ Vội vàng khổ thơ 2 |  văn học 11 hay nhất

Nền văn học Việt Nam với điểm nhấn là phong trào Thơ mới luôn để lại dấu ấn với nhiều kiệt tác đặc sắc. Trong số những đóng góp của nhà thơ, Xuân Diệu được coi là cây cổ thụ với nhiều tập thơ tình làm say đắm, đắm say người đọc. Vội vàng là tác phẩm tiêu biểu viết về vẻ đẹp nhân sinh, quan niệm sống tích cực của nhà thơ. Chúng ta sẽ thấy rõ hơn điều này khi đến với khổ thơ thứ hai của bài thơ.

Xem thêm bài viết hay:  Bài 2 trang 65 sgk Sinh 11 nâng cao

Nếu như ở khổ thơ đầu, nhà thơ vì yêu vẻ đẹp của thiên nhiên, muốn giành quyền “tắt nắng”, “buộc gió” của tạo hóa, thì ở đây lại thể hiện quan niệm vô cùng tích cực và sự lý giải sâu sắc của nhà thơ. thể hiện ở khổ thơ thứ hai. Mở đầu khổ thơ thứ hai là hai câu thơ đọc lên như cho ta hiểu thời gian trôi nhanh qua nhịp ngắt 3/5.

“Xuân đến tức là xuân đi

Xuân trẻ nghĩa là xuân sẽ già”

Người ta như đắm chìm trong từng vần thơ bởi lối miêu tả vô cùng tinh tế và táo bạo khi đọc thơ Xuân Diệu. Thời gian gấp gáp đến tiếc nuối và sợ hãi bị nhà thơ phát hiện. “Tiến” – “đi qua”, “trẻ – rồi già” là khi nhà thơ gọi tên những trạng thái đối lập của thời gian. Trở lại với thơ trung đại, bạn sẽ thấy thời gian ấy qua lời kể của các thi nhân xưa nhận ra sự nhỏ bé và trôi đi của thời gian, nhưng người đọc sẽ ít nhận thấy sự than thở, buồn bã trong câu thơ. bài thơ này. Tuy nhiên, ở Thơ Mới, góc nhìn đã thay đổi nhiều hơn, trước sự ngắn ngủi của kiếp người, nó không còn là vô tận mà tuyến tính con người tỏ ra hoảng hốt, ý thức rõ điều này. Bằng chứng trong bài kệ của Mãn Giác Thiện trong Thị kiến:

“Mùa xuân ngập tràn hoa lá

“Hoa đào mùa xuân”

Trước không gian bao la, con người như co mình lại khi thời gian trôi nhanh, thấy mình trở nên nhỏ bé. Thanh xuân hôm nay tươi đẹp, nhưng ngày mai rồi cũng tàn phai, già nua theo thời gian là điều không ai có thể níu kéo.

“Thời gian trôi qua kẽ tay

Làm khô lá

Kỷ niệm trong tôi

Rơi xuống như sỏi trong giếng khô

Khi thanh xuân qua đi, tuổi trẻ của con người cũng trôi qua trong tiếc nuối. Ở đây nhà thơ cảm thấy chẳng còn gì, không thể níu kéo mọi thứ khi thời gian cũng làm phai nhòa mọi thứ, kể cả tuổi trẻ:

“Và khi mùa xuân kết thúc, tôi cũng chết

Không bao giờ, ôi! Không bao giờ lặp lại…”

Nhà thơ muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của mùa xuân, tuổi trẻ rồi sẽ trôi theo thời gian có thể thấy qua từ “xuân” được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong bài thơ. Khi tuổi trẻ qua đi, “tôi” cũng trở nên vô nghĩa và trống rỗng, bởi tình yêu không còn. “Lòng ta” và “lượng trời” là sự tương phản của hai thái cực làm bật cái hữu hạn và cái vô hạn giữa kiếp người và đất trời. Để từ đó, để thấy rằng dòng xoáy thời gian vẫn tiếp tục trong sự vận động không ngừng của thời gian, vạn vật và con người rồi cũng sẽ phải thay đổi. Sinh, lão, bệnh, tử là lẽ thường tình, một vòng lặp không ngừng. Nỗi tiếc nuối của tác giả trước sự tuyến tính một đi không trở lại của thời gian được thể hiện rõ hơn trong lời ca. Bước đi của mùa xuân cũng là bước đi của thời gian, của đời người. Nhìn mọi thứ đều nhuốm màu lo âu, hoảng hốt nên nhà thơ muốn níu kéo tuổi thanh xuân. Vì vậy, ta nhận thấy có sự biến đổi, có sự đa dạng trong cách diễn đạt từ câu định nghĩa, câu khẳng định về mùa xuân và tuổi trẻ, tinh tế một chút sẽ thấy đó là cảm giác có mặt, tồn tại và lụi tàn của tuổi trẻ, lời than thở lòng đầy tiếc nuối từ đó lại hiện lên. Tuy nhiên, có một điều rất hay ở đây khi tinh tế nhận thấy trong thơ Xuân Diệu rằng tuổi thanh xuân qua đi, ông không tiếc vì chưa được hưởng hết hương vị của đất trời.

Xem thêm bài viết hay:  Cảm nghĩ về mái trường cấp 2 (thcs)

Vài dòng ngắn gọn nhưng đầy khúc triết đã thể hiện một hồn thơ lãng mạn và cá tính của Xuân Diệu. Vội vàng là tác phẩm cuối cùng đi cùng năm tháng.

Đăng bởi: THCS Ngô Thì Nhậm

Chuyên mục: Văn lớp 11 , Ngữ Văn 11

Bạn thấy bài viết Phân tích bài thơ Vội Vàng khổ 2
có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích bài thơ Vội Vàng khổ 2
bên dưới để duhoc-o-canada.com có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: duhoc-o-canada.com của duhoc-o-canada.com

Chuyên mục: Giáo dục

Nhớ để nguồn bài viết này: Phân tích bài thơ Vội Vàng khổ 2
của website duhoc-o-canada.com

Viết một bình luận