Phân tích bài thơ Vội vàng ngắn gọn

Mở bài Phân tích bài thơ Vội vàng

“Công việc của nhà văn là khám phá vẻ đẹp ở những nơi không ai ngờ tới, tìm ra vẻ đẹp tiềm ẩn và tiềm ẩn của sự vật, mang đến cho người đọc một bài học để ngắm nhìn và thưởng thức.” Thạch Lam đã đưa ra một nhận định vô cùng sâu sắc và chính xác, điều này sẽ làm nên một nhà văn chân chính hay không. Và Xuân Diệu – ông hoàng thơ tình chính là một trong những cây đại thụ đã làm nên tên tuổi của ông với những tập thơ tình mới mẻ, ngọt ngào. Bài thơ “vội vàng” là một tác phẩm xuất sắc thể hiện sâu sắc quan niệm của nhà thơ về tình yêu.

Phân tích Thân bài thơ Vội vàng

Phong trào Thơ mới có nhiều nhà thơ xuất sắc, tạo được dấu ấn riêng. Giai đoạn 1930-1945, nói đến cây bút nổi tiếng trong thơ mới, có lẽ cái tên Xuân Diệu luôn đứng đầu. Thổi vào lòng người đọc những thổn thức, sức sống dạt dào, yêu đời, mọi thứ trở nên mới mẻ, hấp dẫn lạ lùng chính là thơ Xuân Diệu.

Mở đầu bài thơ bằng những câu vô cùng ấn tượng và khác thường mà chỉ ông mới sáng tạo được như thế:

“Tôi muốn mặt trời ngừng chiếu sáng

Để màu không phai

Tôi muốn buộc gió

Cho hương đừng bay đi”

Tình cảm của nhà thơ được thể hiện rất dung dị nhưng cũng rất lạ lùng bằng cách mở đường, “tôi muốn” một sự chủ động rõ ràng. Nếu như các đấng nam nhi xưa kia muốn tung hoành giang hồ, dựng nước, làm rạng danh thì tác giả chỉ mong tắt nắng, buộc gió. Xuân Diệu muốn tắt nắng đi để nó luôn rực rỡ sắc màu, muốn ép gió để hương đất mãi còn vương vấn nơi đây. Nghe có vẻ buồn cười, lạ lùng về mong muốn của nhà thơ được thể hiện trong thơ nhưng đó thực sự là mong muốn chính đáng, muốn chiếm đoạt của tạo hóa. Khát vọng giữ mãi những gì đẹp đẽ, níu giữ sắc hương là ước mơ làm đẹp cho đời và cho người. Một hồn thơ đầy tính nhân văn, tràn đầy sức sống được thể hiện trọn vẹn qua hai câu thơ này.

Xem thêm bài viết hay:  Phản ứng trùng hợp của Etilen

Xuân Diệu đến với cái đẹp của trần gian bằng một tình yêu tuổi trẻ căng tràn, để rồi ông tìm thấy một thiên đường ngay trên trần gian với nhiều dư vị cảm xúc:

“Đây là mật của một con ong và mật của một tháng

Đây là những bông hoa của những cánh đồng xanh

Kìa cành lá rung rinh

Của tổ anh đây tình ca.

Và đây là đèn nhấp nháy.”

Cuộc sống muôn hình vạn trạng hiện ra trong từng dòng thơ của Xuân Diệu thật hấp dẫn, đặc biệt, một bữa tiệc trần tục luôn sẵn sàng và mời gọi. Sự lặp lại ở đầu câu hai từ “đây” là một sự lặp lại tinh tế, vừa đủ làm tối cả không gian và thời gian trong bài thơ, nhấn mạnh khoảnh khắc hiện tại ngay tại đây. Với biết bao điều thú vị trong cuộc sống trần thế, con người không khỏi muốn nắm lấy trọn vẹn. Một bức tranh có ong bướm bay lượn, dập dờn, xanh rì rào của cánh đồng, rung rinh cành lá, tiếng hát giao duyên và ánh bình minh lấp lánh, chớp chớp mi mắt. Vạn vật, vạn vật tạo nên một khung cảnh hữu tình, đẹp đến lạ lùng khiến tác giả chỉ muốn ở mãi trong bức tranh tràn đầy sức sống, tràn đầy sắc xuân ấy. Qua lăng kính của nhà thơ, chim chóc và thiên nhiên đều có cặp, có cặp, gắn bó với nhau trong một thế giới ấm áp, tình yêu chớm nở. Xuân Diệu luôn có một tình cảm sâu đậm và bền chặt với đất nên ông đã từng thổ lộ: “Tôi không muốn đi mãi trong khu vườn trơ trụi/ Những chiếc rễ thật đâm rễ hút lấy hoa màu trong lòng đất”.

Ý thơ không dừng lại ở đó, sự ngọt ngào còn thực sự được thể hiện qua câu thơ: “Tháng giêng ngon như đôi môi kề môi”. Một câu thơ có sự sáng tạo của Xuân Diệu, vừa táo bạo vừa dịu dàng. Đơn giản nhưng vô cùng tinh tế. Nhà thơ đã cảm nhận cái “tháng giêng” vô hình thành cái hữu hình “ngon như môi kề môi”, thời gian chỉ có thể là Xuân Diệu cảm nhận sự khác biệt bằng hương vị mà thôi. Nhà thơ thấy tháng giêng là một thiếu nữ dịu dàng, quyến rũ, ngọt ngào. Cái đẹp trong mắt người xưa là chuẩn mực, ông ví người con gái với hoa lá, núi non, mây trời, còn khí phách của người anh hùng là mai, trúc, tùng, chim. Nhưng Xuân Diệu thì khác, cái đẹp trong mắt ông luôn mới mẻ, hiện đại mang hơi thở phương Tây. Một con người luôn đi tìm và say đắm cái đẹp như Xuân Diệu thì ở đây không gì có thể ngăn cản được và vì thế mà ông sợ hãi:

Xem thêm bài viết hay:  Lý thuyết Sử 11: Bài 9. Cách mạng tháng Mười Nga năm 1917 và cuộc đấu tranh bảo vệ cách mạng (1917 – 1921)

“Xuân đến tức là xuân đi

Xuân trẻ nghĩa là xuân sẽ già

Và mùa xuân kết thúc có nghĩa là tôi cũng chết

Lòng tôi rộng mà trời chật

Đừng kéo dài tuổi trẻ của thế giới”

Không phải vẻ đẹp tồn tại mãi mãi sao? Với sự nhạy cảm và tinh tế của mình, sợ cái đẹp mất đi nên anh nhận ra rằng thời gian trôi qua sẽ khiến người ta không thể kìm lòng. Thời gian tuyến tính trôi đi không quay lại, xuân tới hạ thu tới, đông tàn xuân tới, nhưng nếu không tận hưởng nhanh thì phí thời gian và tuổi trẻ. “Nhanh lên, nhanh lên/Em ơi. Tình non là già” (Xuân Diệu).

Và anh lại trở nên sợ hãi, nhìn mọi thứ nhuốm màu chia ly trong niềm hân hoan tận hưởng vẻ đẹp của tạo hóa:

“Làm sao nói xuân vẫn tuần hoàn

Không bao giờ, ôi! Không bao giờ lặp lại…”

Nhà thơ sợ tuổi trẻ vội đi nhanh như sự tàn phai của thời gian. Với tất cả các giác quan đều có sự chuyển đổi của cảm giác, mùi vị của nó chính là cách phân chia được tác giả sử dụng để cảm nhận trong những câu thơ này. Nếu như những dòng đầu là sự rạo rực, tươi tắn, tràn đầy sức sống, tràn đầy yêu thương thì ở những dòng cuối là một cảm giác bùi ngùi, xót xa, tiếc nuối không muốn nói lời tạm biệt với thế giới tươi đẹp này.

Xem thêm bài viết hay:  Giải Bài 3 trang 236 sgk Vật Lý 12 nâng cao

Khi nuối tiếc, người ta sẽ thấy khát khao mãnh liệt để ôm lấy và tận hưởng tất cả những gì tuyệt vời của đất trời, dù chỉ trong vài phút hay vài giây ngắn ngủi.

“Toi muon om

Toàn bộ cuộc sống mới bắt đầu nở hoa

Tôi muốn kéo mây và gió

Hỡi suối đỏ, ta muốn cắn ngươi”

Việc lặp lại “tôi muốn ôm” cùng với các động từ “ôm”, “bẫy”, “thâu” có thể coi là sự chủ động nhấn mạnh, niềm khao khát của nhân vật tôi khi đứng giữa đất trời tươi đẹp. rộng. Câu thơ cuối là một “muốn cắn” táo bạo thể hiện sự tột độ của niềm đam mê chiếm hữu vẻ đẹp và tinh túy của thiên nhiên, cháy hết mình để không phải hối tiếc ngày sau.

Kết bài Phân tích bài thơ Vội vàng

Một tác phẩm ấn tượng, thể hiện sâu sắc tình cảm, thơ và phong cách Xuân Diệu chưa bao giờ phủ nhận tầm quan trọng của “Vội vàng”. Nhà thơ luôn yêu thích và tìm kiếm cái đẹp, hòa nhập vào thiên nhiên. Văn học Việt Nam luôn có sự đóng góp vô giá của Xuân Diệu.

Đăng bởi: THCS Ngô Thì Nhậm

Chuyên mục: Văn lớp 11 , Ngữ Văn 11

Bạn thấy bài viết Phân tích bài thơ Vội vàng ngắn gọn
có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích bài thơ Vội vàng ngắn gọn
bên dưới để duhoc-o-canada.com có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: duhoc-o-canada.com của duhoc-o-canada.com

Chuyên mục: Giáo dục

Nhớ để nguồn bài viết này: Phân tích bài thơ Vội vàng ngắn gọn
của website duhoc-o-canada.com

Viết một bình luận